mdoctruyen.net

Đọc truyện ngôn tình - Vừa gặp đã yêu - Chương 7

  •  Lượt xem: 793 - Ngày đăng: 03/07/2015 14:52:31


CHƯƠNG 7

Lâm Diễn cảm thấy anh bắt đầu thăm dò tính tình của Chu Thanh Thanh, cô giống như một loài vật có bộ lông mềm mại, dáng vẻ vô cùng dụ dỗ người khác, khiến người ta nhìn thấy không nhịn được muốn thò tay tới sờ chỗ này, vuốt chỗ kia... Mà cô cũng không biết né tránh, cứ thế co người lại, mặc cho người ta vuốt ve nắn bóp tròn méo. Nhưng nếu bạn dồn cô ấy đến đường cùng, đến lúc không thể nào lui được nữa, cô ấy sẽ xù lông lên, vẻ mặt hung ác phản kích... Phụt ha ha ha, sao cô ấy có thể đáng yêu như vậy?

Vốn xem cô như một thứ phiền toái, xuất phát từ đạo nghĩa, xuất phát từ lương tâm, xuất phát từ trách nhiệm, không thể bỏ mặc cô mà không quan tâm, nên mới có quyết định "Để cô ở gần trông nom mới có thể bảo đảm an toàn" này, thực ra trong lòng vẫn có vài phần không cam lòng, không tình nguyện, nhưng mà bây giờ xem ra... Có lẽ, nuôi một sủng vật hình người cũng không tệ.

Nghĩ tới đây, gương mặt đẹp lạnh lùng cao quý, nhìn thế nào cũng thấy không thể xâm phạm của Lâm Diễn lại lộ ra nụ cười tươi, ấm áp như gió xuân, vô cùng "hiền từ" (? =_=|), "nhã nhặn" với Chu Thanh Thanh: "Ngại quá, giọng nói của tôi không được hay lắm, đã hù dọa cô rồi sao? Thực ra, tôi luôn rất điềm đạm, chưa từng ngược đãi động vật nhỏ (? =_=|||), đối xử vô cùng tốt..."

Tuy vẻ mặt tươi cười cùng với lời nói của mỹ nam đều có gì đó kì lạ, nhưng mà nụ cười của mỹ nam cao cấp đối với phàm phu tục nữ như Chu Thanh Thanh và Dương Tư Tư – đồng thời cũng là trong mắt của sắc nữ, thì lực sát thương vẫn không cách nào cản trở!

Ta đối xử hung ác với người khác, người ta lại thân mật mỉm cười với ta... Chu Thanh Thanh lập tức cảm thấy ngại ngùng về những lời nói độc địa của mình khi nãy, bắt đầu biến thành một kẻ nhỏ bé đáng thương: "Tôi, tôi..." Cứ "tôi" mà không biết tại sao.

Quả nhiên! Nụ cười trên mặt Lâm Diễn càng thêm hớn hở. Nhanh chóng rút ra được cách thức tốt nhất để trấn an Chu Thanh Thanh khi đang xù lông – nhất định lời nói và động tác vuốt ve lông cô đều phải vô cùng dịu dàng! Sau đó cô ấy sẽ nhanh chóng quay về trạng thái để mặc cho bạn vuốt ve xoa nắn tròn méo! ~ Ngược lại, trong lúc cô ấy đang tức giận mà bạn đối chọi với cô ấy sẽ chỉ làm cho lửa giận của cô càng lớn, tiểu vũ trụ bạo phát sẽ biến thành đại vũ trụ bạo phát – ai dà, anh có thể thấy trước được cuộc sống sau này của mình sẽ không hề nhàm chán! ~

 
Đọc truyện ngôn tình- Vừa gặp đã yêu
Đọc truyện ngôn tình- Vừa gặp đã yêu
 

Lâm Diễn mỉm cười nói với Dương Tư Tư đang nhìn anh bằng ánh mắt vô cùng nóng bỏng: "Người đẹp này, cô chắc là người mà Thanh Thanh vẫn hay nhắc tới, bạn và cũng là chị em tốt nhất của cô ấy, Dương Tư Tư? Nghe danh không bằng gặp mặt, cô thật sự đúng là vừa thông minh vừa xinh đẹp! Đúng vậy, cô đã đoán trúng, tối nay tôi đến là muốn dẫn Thanh Thanh đi."

Một mỹ nam siêu cấp đẹp trai lại khen bạn thông minh xinh đẹp! Hơn nữa, trước tiên anh ta khen bạn thông minh, sau đó mới khen bạn xinh đẹp, có thể thấy anh ta là một người đàn ông chú trọng bên trong, chú trọng nội hàm chiều sâu hơn là bên ngoài! Giọng điệu của Dương Tư Tư lập tức chuyển sang dịu dàng chảy nước: "Ai da, tôi nào có được tốt như anh nói? Ha ha ha... Anh đẹp trai, mau vào trong ngồi! Có chuyện gì cứ ngồi xuống rồi từ từ nói. Bạn của Thanh Thanh thì cũng là bạn của tôi, miễn ngài không chê phòng nhỏ đơn sơ là được rồi, ha ha ha..."

Dương Tư Tư cũng không bỏ sót một câu quan trọng nhất "Tối nay tôi tới là muốn dẫn Thanh Thanh đi", còn có câu trước đó "Cô chắc là người mà Thanh Thanh vẫn hay nhắc tới...", trực giác của phụ nữ nói cho cô biết – có nội tình!

Tiếp đó giọng điệu bỗng nhiên xoay chuyển, biến thành đại tiểu thư vênh váo hung hăng sai bảo người làm: "Thanh Thanh, đi pha trà!"

Chu Thanh Thanh "à" một tiếng rồi ngoan ngoãn chạy đi.

Hai cô gái không hề chú ý trên mặt Lâm Diễn chợt lóe lên nét không vui.

***

Một lát sau, Chu Thanh Thanh thò nửa người ra khỏi phòng bếp, yếu ớt hỏi: "Tư Tư, nhà cậu hình như không có trà... Chỉ có cà phê và nước sôi..."

Lâm Diễn đang ngồi trên ghế sa-lông, thản nhiên nói: "Vậy thì cho tôi một ly cà phê đi, tôi không kén chọn."

Nhìn Chu Thanh Thanh lại quay người đi vào phòng bếp, Dương Tư Tư lập tức thu lại vẻ tươi cười khách sáo trên mặt, thấp giọng hỏi: "Anh đã quen Thanh Thanh từ trước, có phải không?"

Nếu đúng như vậy... Cái gọi là "tình một đêm" tối qua rất có thể là người đàn ông này đã có kế hoạch, tính toán từ trước... Nếu đúng như vậy – mặc kệ người đàn ông này xuất phát từ ý định gì – ví dụ như, thầm mến Chu Thanh Thanh đã lâu gì đó... Nhưng lợi dụng loại thủ đoạn đê tiện này, tuyệt đối không thể dễ dàng tha thứ – ít nhất phải đánh cho hắn một trận! Dương Tư Tư lặng lẽ cuộn chặt nắm tay, trong lòng mặc niệm: mỹ nam đúng là rất đáng quý, nhưng tình bạn càng đáng quý hơn!

Ánh mắt Lâm Diễn lộ ra vẻ tán thưởng, xem ra cô gái này ngoài diện mạo cũng có chút đầu óc. Bèn nhàn nhạt trả lời: "Chính xác, tôi quen cô ấy... Tính ra cũng đã ba năm. Nhưng tối qua tôi và Thanh Thanh hoàn toàn là lần đầu tiên gặp nhau ngoài đời thực, cùng cô ấy... Ừm, cũng là chuyện ngoài ý muốn."

Quen trên mạng à? Trên mạng có rất nhiều loại người, nhưng mà, với điều kiện tốt như vậy của người đàn ông này chắc sẽ thật sự không tính toán gì Thanh Thanh. Dương Tư Tư nhíu mày: "Vậy Thanh Thanh có biết anh là..."

"Với năng lực phản ứng chậm chạp của cô ấy, chắc là không biết, nhiều nhất là có nghi ngờ." Dừng một chút, Lâm Diễn nói tiếp: "Nhưng đây là chuyện giữa tôi và Thanh Thanh, tôi không mong có người khác xen vào."

Dương Tư Tư mặt mày hớn hở, gật đầu tỏ vẻ đã hiểu: "Anh thích Thanh Thanh nhà tôi đã bao lâu rồi?" Sau đó trong đầu bắt đầu tự động tưởng tượng ra câu chuyện tình yêu qua mạng kinh điển của hai người giống như trong tiểu thuyết...

Lâm Diễn khẽ giật mình, anh đâu có thích cô? Anh chỉ là "xuất phát từ đạo nghĩa, xuất phát từ lương tâm, xuất phát từ trách nhiệm", trong lúc Chu Thanh Thanh sa sút nhất, không thể không dang tay cứu giúp?

Đúng lúc này, Chu Thanh Thanh ở trong phòng bếp lề mề cả buổi cuối cùng cũng hai tay bưng một chiếc ly thủy tinh đi ra, miệng kêu ca: "Nóng quá a a a..."

Chiếc ly trong tay Chu Thanh Thanh lắc lư, chất lỏng màu nâu bên trong nhìn như muốn lao ra ngoài, cuối cùng Chu Thanh Thanh cũng vượt qua nguy hiểm, đặt ly cà phê xuống bàn trà trước mặt Lâm Diễn.

Dương Tư Tư trừng mắt: "Sao lại đổ đầy thế làm gì? Còn nữa, cà phê làm sao nóng thế được, không phải tớ đã đun nước xong từ lâu rồi à?"

Chu Thanh Thanh cười ngượng ngập: "À, tớ thấy cà phê lạnh uống không ngon, cho nên mới đun lên một tí, ai ngờ, tớ vừa mới rửa xong cái cốc thì nó đã sôi rồi... Lại không cẩn thận rót đầy quá..."

Dương Tư Tư ôm trán: "Tay chân vụng về, đến ly cà phê cũng pha không xong!"

Chu Thanh Thanh xấu hổ cúi đầu: "Xin lỗi!" Theo kinh nghiệm trước đây, Tư Tư chắc chắn sẽ chậm chạp nói: "Được rồi, tớ cũng không phải ngày đầu tiên biết cậu tay chân vụng về, lần sau tớ tự làm là được."

Nhưng Lâm Diễn ngồi bên cạnh lại thấy cực kỳ khó chịu, bạn tốt mà lại đối xử với cô như với kẻ bề dưới vậy sao? Cô đúng là rất dễ bị bắt nạt, nhưng không phải ai cũng có thể bắt nạt cô!

Lâm Diễn đột ngột đứng dậy, vẻ mặt lạnh lùng: "Thanh Thanh không phải người làm nhà cô! Không pha được cà phê thì làm sao? Nếu cô không chào đón cô ấy, tôi sẽ đưa cô ấy đi!" Dứt lời liền kéo phắt cổ tay Chu Thanh Thanh, đi thẳng ra cửa.

 

    Câu truyện sẽ tiếp diễn ra sao mời bạn đón đọc Đọc truyện ngôn tình - Vừa gặp đã yêu - Chương 8 sẽ ra mắt trong thời gian sớm nhất nhé! Ngoài ra bạn cũng có thể đọc rất nhiều thể loại truyện khác như truyện ngụ ngôn, truyện cười, truyện ma... Chúc các bạn có một ngày làm việc và học tập vui vẻ!

Bình luận ()
giải mã giấc mơ, tai nhac chuong, truyen ngon tinh, xem ngay tot xau, doc truyen cuoi, truyen co tich, tai phim, linh kiện điện tử